Trên mặt chàng trai trẻ nổi lên một khối u to lồi ra chiếm gần hết
khuôn mặt. Rong ruổi suốt buổi bán tăm bông mưu sinh, có lẽ vì mang
khuôn mặt biến dạng nên anh Thuận cũng ngại ngùng khi chúng tôi tiếp
xúc.
Trò chuyện một hồi lâu, anh Thuận bắt đầu
trải lòng về cuộc đời bất hạnh của mình. Vốn sinh ra khỏe mạnh như bao
đứa trẻ bình thường khác, nhưng khi hơn 6 tuổi, Thuận bắt đầu mắc chứng
chảy nước mắt, nước mũi nhiều. Điều kiện gia đình khó khăn nên mãi năm
12 tuổi anh mới được gia đình đưa ra Bệnh viện Bạch Mai và một số bệnh
viện lớn ở Hà Nội để khám bệnh.
Tại đây, các bác sĩ bảo anh mắc chứng bệnh u xương hàm mặt, bên
trong có một khối u cần phải cắt bỏ. Tuy nhiên, vừa tiến hành phẫu thuật
thì máu chảy ra quá nhiều, lo sợ tính mạng bệnh nhân nên các bác sĩ
phải dừng cuộc phẫu thuật.
“Không còn cách nào
khác, bố mẹ đành đưa tôi về quê. Khối u này cứ thế đeo bám tôi suốt mười
mấy năm qua và ngày càng lớn theo thời gian, khiến khuôn mặt tôi bị
biến dạng, ai nhìn lần đầu cũng khiếp sợ, không dám đến gần. Nhiều đứa
trẻ trong xóm nhìn thấy tôi sợ hãi khóc thét lên, có đứa gọi tôi là
người ngoài hành tinh”, anh Thuận chia sẻ.
Lớn lên, mặc cảm với mọi người, anh Thuận chỉ quanh quẩn ở nhà, rồi
mối tình đầu tiên đến với anh thật tình cờ khi quen cô gái kém mình 4
tuổi ở huyện Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn qua điện thoại. Từ sự bất ngờ ấy,
hai người thường xuyên trao đổi qua lại trên điện thoại. Biết được bệnh
tình của anh nhưng cô gái người dân tộc Nùng vẫn đem lòng thương cảm rồi
cả hai cùng vượt qua rào cản của gia đình, dư luận cùng nhau xây dựng
hạnh phúc.
“Tôi bệnh tật, mắt mờ, lấy nhau rồi
vợ tôi đi làm cho một công ty ở gần nhà rồi đến khi sinh đứa con gái đầu
tiên là cháu Nguyễn Phương Thảo được 8 tháng, phần vì dư luận, mặc cảm
khi tôi bị như thế, cô ấy đã bỏ con lại rồi ra Bắc Ninh sinh sống, sau
đó, cô ấy có con riêng với người đàn ông khác”, anh Thuận buồn rầu tâm
sự.
Nghĩ đến cảnh vợ bỏ đi theo người khác, con
thơ 8 tháng tuổi thèm sữa mẹ khóc đến khàn cả tiếng, anh Thuận có lúc
nghĩ quẩn. Nhưng rồi thương con, người cha bệnh tật lại gắng gượng...


0 nhận xét:
Đăng nhận xét