Dưới cái nắng như thiêu đốt những ngày giữa tháng 4, chúng tôi tìm
đến vùng đất cát Tam Phú (TP. Tam Kỳ, Quảng Nam) để tìm thăm cụ bà mà
mọi người vẫn thường nhắc đến với cái tên “bà lão mặt quỷ”.
Ngôi
nhà nhỏ chưa đầy 10m2 nằm cạnh con đường nhựa hướng xuống biển Tam
Thanh là nơi sinh sống hơn 90 năm qua của cụ Trần Thị Minh (SN 1924). Cả
đời người gắn bó với căn nhà này, ngoài cảnh nghèo khó, cụ phải cam
chịu những nỗi đau do khối u khổng lồ trên mặt hành hạ. Cuộc sống của cụ
dường như tách biệt với thế giới bên ngoài, không tiếng nói, giọng cười
và lúc nào cũng chỉ lủi thủi quanh bốn vách tường.
Dù đã chuẩn bị trước tâm lý nhưng phút gặp ban đầu, bà lão ấy thật
sự đã khiến tôi phải hoảng sợ bởi khối u hình bầu dục khổng lồ nặng đến
vài kg, che lấp gần hết cả khuôn mặt.
Đang đứng
ngoài cửa nhưng khi thấy khách lạ đến tìm, cụ Minh liền trốn vào ngay
chái bếp tối om như để tránh mặt mọi người. Phải thuyết phục khá lâu, cụ
mới chịu chia sẻ bằng những câu chắp nối khó khăn bởi khối u trên mặt.
Phải cố gắng lắm, chúng tôi mới chắp nối được hoàn chỉnh câu chuyện về
cuộc đời cụ.
Khi còn trẻ, cụ Minh vốn là một
thiếu nữ xinh xắn có tiếng trong làng, rất nhiều chàng trai muốn hỏi
cưới làm vợ nhưng đều bị từ chối bởi cụ muốn có nhiều thời gian phụng
dưỡng cha mẹ già yếu. Rồi đến khi cha, mẹ, anh, chị, em lần lượt qua
đời, nhìn lại, cụ bỗng giật mình thấy bản thân đã ở cái tuổi quá lứa lỡ
thì. Từ đó, cụ ở vậy không lập gia đình, sống đơn độc trong căn nhà xập
xệ, cũ kỹ.
Số phận trêu ngươi, đến những năm
tháng cuối đời, trên mặt cụ bỗng nhiên xuất hiện một cục u nhỏ. Nhà
nghèo không có tiền đi khám nên một thời gian sau, khối u cứ lớn dần và
nhanh chóng phình ra chiếm gần như toàn bộ khuôn mặt cụ như bây giờ.
Khối
u to tướng khiến lỗ mũi bị bít chặt làm cụ thở rất khó khăn, thỉnh
thoảng cụ phải lấy tay nhấc khối u nặng nề qua một bên để cố hít lấy
chút ôxy duy trì sự sống. Không chỉ việc hít thở mà ngay cả nói năng, ăn
uống cũng là cực hình.
Trưa đứng bóng, trong căn nhà tuềnh toàng, ẩm thấp, bữa trưa được
dọn ra với duy nhất một bát mì tôm. Cụ Minh đưa một tay vén khối u như
sắp nổ tung khỏi khuôn mặt ấy qua một bên, rồi nghiêng người, dùng tay
còn lại cố gắng để đưa thức ăn vào miệng. Phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ,
cụ mới ăn hết bát mì tôm trong hai hàng nước mắt chảy dài vì đau đớn.
Trái
với khuôn mặt “khổng lồ” sần sùi do khối u, thân hình cụ lại còm nhom
chưa tới 30kg. Cụ Minh bảo, cụ ăn chỉ là để cầm đói qua ngày, bởi phải
ăn đối với cụ là một cực hình, dù có ăn bao nhiêu đi chăng nữa, thì chất
dinh dưỡng nuôi hết khối u rồi, nên lúc nào người cụ cũng mệt mỏi vì
thiếu chất.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét